Những điều tốt đẹp đều được đánh đổi bằng thời gian

[May An]

Mình là May An. Năm nay mình 03 tuổi. Mình đang đợi chờ một chuyến đi “roadtrip” cùng Ba Mẹ. Gia đình mình sẽ khởi hành từ 12/03 và trở về nhà với Bà Ngoại dấu yêu của mình vào ngày 25/03.

Người lớn bảo, tuổi lên 03 là một trong những cột mốc quan trọng với một đứa trẻ. Với mình, nó đặc biệt quan trọng hơn cả. Ngoài việc lần đầu được đi xa nhà đến như thế, đi dài ngày đến như thế, khi mình trở về, nghỉ ngơi vài ngày, mình sẽ chính thức đi học. Chuyến đi phải được diễn ra vào đúng dịp sinh nhật 03 tuổi của mình. Ba Mẹ bảo đó là một “truyền thống” dành riêng cho mình. “Truyền thống” chắc là những thứ đầy niềm vui được lặp đi lặp lại. Mình nhận ra rằng năm nào đến sinh nhật, mình cũng thổi nến ở một nơi xa nhà. Mình thích “truyền thống” đó. Không có quà cũng chẳng sao. Được đi chơi chắc là vui hơn được nhận quà, dù thật ra nhận quà thì cũng thích thật đấy. Ba Mẹ bảo, với những trải nghiệm mà mình đã thu thập được suốt 03 năm qua, mình có thể dạn dĩ đến trường, và hãnh diện về bản thân dù mình đi học muộn hơn các bạn đồng trang lứa một chút. Quà tặng đồ chơi thì ở trường có rất nhiều, và ai cũng có thể mua được.

Ba Mẹ bảo, mình sẽ phải ngồi trên xe rất nhiều giờ. Ba sẽ là người lái xe xuyên suốt, mặc dù mình thích nhìn Mẹ lái xe. Lúc ấy, trông Mẹ thật “ngầu”. Nhưng không sao cả, Mẹ hứa sẽ ngồi ở băng ghế sau cùng mình hát ca vang xe, thỉnh thoảng sẽ bóc bánh gạo cho mình ăn, kể chuyện cho mình nghe, hai Mẹ con sẽ cùng nhau ngủ, thỉnh thoảng mình cũng sẽ cho phép Mẹ lên ngồi cạnh Ba và chuyện trò cho Ba bớt lẻ loi.

Ngày dài nhất mình phải ngồi rất nhiều giờ đồng hồ là ngày đầu tiên – tận 08hrs đồng hồ, dù mình đã biết đếm đến 30 rồi. Gia đình mình phải rời khỏi thành phố từ sớm tinh mơ. Dù sao, lúc ấy ông mặt trời cũng đã thức dậy. Ba Mẹ sẽ lái xe đưa mình đến bãi biển nơi Mẹ làm cô dâu, còn Ba làm chú rể. Ba Mẹ mình có vẻ rất tự hào về đám cưới lãng mạn của họ. Thích thật! Mình có xin Mẹ cho mình mượn hoa và áo đầm của Mẹ để làm cô dâu, Ba sẽ làm chú rể, mình sẽ la lớn lên “Oh wow” khi Ba hôn vào trán mình một cái như ảnh Ba Mẹ chụp vào ngày cưới ấy. Thế mà Mẹ bảo mình còn bé quá, mà áo đầm trắng muốt của Mẹ thì lại hơi to. Không sao cả, rồi cũng sẽ đến lúc mình mặc được thôi, chỉ cần mình kiên nhẫn. Ba vẫn có thể làm chú rể của mình.

Sau đó, cả nhà mình sẽ lại lái xe đến một nơi gọi là Biển Cổ Thạch. Mình chẳng biết nơi đó là đâu, chỉ biết nó nằm trên…tờ lịch treo tường trong phòng của Bà Ngoại yêu dấu. Biển ở đấy có màu xanh lá cây. Dù Mẹ có giải thích với mình rằng xanh lá cây là màu của từng thảm rêu xanh, lại còn may mắn chỉ xuất hiện siêu thực nhất vào trung tuần tháng 3 – tháng sinh nhật mình. Ừ, thì mình là M-A-Y An mà, “May” trong chữ “May Mắn” ấy. Mình chẳng biết “rêu” là gì. Mẹ bảo mình sẽ không được lao xuống tắm ở bãi biển xanh lá cây ấy, vì mình có thể sẽ làm đau những bạn rêu, nhưng mình có thể đi bộ để nhặt những hòn đá bảy màu lấp lánh trong nắng mang về nhà làm kỷ niệm. Nếu ngoan ngoãn, Mẹ sẽ còn cho phép mình trượt cát trên những đồi cát trắng phau, nhấp nhô như sóng vỗ. Mẹ kể cho mình rất nhiều câu chuyện về cát. Mẹ nói rằng cát đã nuôi dưỡng Mẹ. Mình cứ tưởng chỉ có Ba và Bà Ngoại nuôi Mẹ lớn lên.

Bên cạnh đó, suốt đoạn đường đi, Ba bảo nếu thấy chỗ nào ngộ nghĩnh, mình được phép dừng lại và ngắm nhìn vạn vật xung quanh lâu hơn, rõ hơn. Ba đã mua cả 02 chiếc ghế tựa lưng ngồi ngắm cảnh. Sao lại chỉ có 02 cái nhỉ? Chắc là Ba sẽ đứng chụp hình cho Mẹ và mình thôi.

Tối đầu tiên mình sẽ phải dừng chân ở một nơi gọi là Nha Trang. Bạn của Mẹ cũng có cô tên Trang, không biết đến đó mình có được gặp cô không nữa. Mình nghe Mẹ nhắc đến tên cô nhiều lắm, nhưng rút cuộc thì mình lại cùng ăn tối với gia đình của “Hoàng Anh”. Mẹ bảo, Nha Trang gì đấy cũng là một phần tuổi trẻ của Mẹ, là một trong những nơi đã nuôi dưỡng Mẹ. Sao có nhiều người nuôi dưỡng Mẹ quá vậy? Mình chỉ cần Ba Mẹ nuôi dưỡng mình thôi. Mẹ bảo, do Mẹ không có ông ngoại luôn ở bên cạnh như Ba ở kề bên mình, nên Mẹ sẽ nhận được yêu thương gấp đôi từ rất nhiều người khác. Ông Mặt Trời thật công bằng!

Mẹ chỉ kể cho mình nghe mỗi ngày một mẩu chuyện, vì mình chóng quên lắm. Mỗi tối, Mẹ đều thổi hồn vào những câu chuyện xoay quanh hành trình này với vô vàn háo hức. Trước khi đi ngủ, Ba luôn đọc sách, Bà Ngoại luôn kể chuyện cổ tích, còn Mẹ thì kể về những câu chuyện mà mình chỉ có thể tưởng tượng ra.

Đâu chỉ có cát, hay biển, hay rêu xanh. Mẹ bảo sẽ có cả hải sản tươi ngon, có rất nhiều bể bơi nước ấm cho mình bì bõm cả ngày, có hoàng hôn, có bình minh, có vườn hoa hướng dương rực rỡ đón chào, có viện bảo tàng, có những cây cầu bê tông chắc chắn bắc qua những dòng sông, cả những cây cầu gỗ xinh xắn khiêm nhường bên bờ biển, có chùa chiềng với những bậc thang leo trèo mệt ơi là mệt, có rất nhiều cuộc hẹn hò với bạn bè của Ba Mẹ ở khắp nơi, có cắm trại, có cả một con thuyền khổng lồ sẽ đưa mình len lỏi qua những vách đá kỳ dị, và một cái bể bơi nước sôi sục lênh đênh giữa mây trời, lại còn được đi máy bay ngắm mây về nhà. Mình đã đi máy bay 02 lần trong 02 năm qua rồi đấy.

Ba Mẹ bảo sau mỗi chuyến đi trở về, mình đều lớn lên một chút, nhưng Ba Mẹ tin rằng sau 02 tuần rong ruổi xuyên (một phần) của đất nước Việt Nam, mình sẽ lớn lên rất nhiều chút. Lúc nào Mẹ cũng bảo: “Mình là người Việt Nam, hãy tự hào về đất nước và tự hào về chính bản thân mình trước khi mình hoà nhập vào thế giới”. Mỗi lần Mẹ dạy như thế, mình chỉ lẩm bẩm: “Em biết rồi Mẹ”, nhưng mình chẳng hiểu gì cả. Mình chỉ biết rằng mình rất tự hào được làm con gái của Ba Mẹ. Được đi chơi muôn nơi cùng Ba Mẹ là niềm vui to bự nhất trên đời này.

Ngày mai thức giấc, mình sẽ lại nhớ ra tối hôm qua Mẹ nói nhà mình đi đâu…


[Mẹ]

Hành trình được đợi chờ suốt 03 năm qua cuối cùng cũng đã đến. Tôi mong ngóng từng ngày khi Tết cổ truyền đã qua một mùa trăng nữa. Chưa có chuyến đi nào, điểm đến nào làm xúc cảm của tôi dào dạt như chính những vùng đất trên quê hương tôi. Tôi thực sự ngạc nhiên vì điều đó, đồng thời cảm kích trái tim tôi vẫn còn đập với tất cả nhựa sống và nhiệt huyết. Tôi đã quen với việc đặt một chuyến đi ngẫu hứng, quen cả với việc lữ hành đơn độc mà tự do, quen cả với những trải nghiệm xuề xoà, quen gọi năm châu bốn bể là nhà. Rồi mọi thứ dừng lại chỉ vì tôi quyết định làm mẹ của một con bé tinh ranh. Cuộc sống của tôi hoàn toàn thay đổi, đột ngột như một tiếng “Bùm” trong phòng thí nghiệm, mà tôi thì lại chẳng phải một nhà khoa học xuất chúng. Tôi phải tạm quên đi khát khao xông pha ra bên ngoài thế giới một lần nữa, hai lần nữa, ba lần nữa để đổi lại sự bình an trưởng thành của May An. Dẫu cho chưa có giây phút nào tôi cảm thấy hối hận, tôi phải thừa nhận mình đã từng rất chênh vênh, và lạc lối.

Rồi tôi quyết định làm bác sỹ tâm lý cho chính mình, kê một toa thuốc “hành trình xuyên Việt”. Tôi nhất định phải sống hạnh phúc và không-đơn-độc. Chúng tôi mất 03 năm nung nấu, đồng thời rèn luyện May An trở thành một cô bé độc lập, hiểu chuyện.

Những câu chuyện của tôi tiếp tục kể cho May An nghe vẫn sẽ chẳng nằm trong quyển sách nào cả. Chập chững, tôi lại vẽ nên những cung đường mới, viết nên những áng văn mới, trong một chương mới, lần này có thêm hai nhân vật tên gọi thông dụng là Chồng và Con. Và quan trọng hơn thảy, trái tim tôi cuối cùng đã chỉ gọi một nơi duy nhất là nhà.


[Ba]

Hào hứng. Hào hứng. Và hào hứng.

Vai trò cực kỳ quan trọng xuyên suốt hành trình này và nhiều hành trình sau nữa: lái xe và chụp ảnh thật đẹp cho Vợ và Con.

Có một chút sợ hãi. Hào hứng sẽ luôn đi kèm với một chút sợ hãi – vì đó là cuộc sống. Sợ thì sợ, nhưng làm thì sẽ làm. Chuyến xuyên (một phần) Việt Nam lần thứ 02 chắc sẽ ổn hơn.


“Feel the fear, but do it anyway”.


2 responses to “Những điều tốt đẹp đều được đánh đổi bằng thời gian”

  1. Na Ng Avatar
    Na Ng

    Rất thích đọc những dòng Mẹ May An viết- vừa dí dỏm vừa tình cảm! Chúc cả nhà May An đi chơi vui vẻ nhé! Cô là fan của May An, hóng hành trình xuyên Việt của nhà May An nhé. Thương!

    1. natnguyen Avatar

      May An cảm ơn cô đã theo dõi. May An sẽ cố gắng hoàn thành sớm 14 ngày rong ruổi để mang lại nhiều niềm vui nhỏ bé cho cô nhé ❤

Leave a comment