[May An]

Trước khi dừng chân ở Nha Trang, Ba Mẹ đã lái xe băng qua Ninh Thuận & Bình Thuận. Những gì Ba Mẹ hứa chẳng đúng tí nào cả. Bãi biển Cổ Thạch và những mảng rêu xanh siêu thực đã bị thuỷ triều giấu đi đâu mất. Mẹ phải giải thích cho mình thuỷ triều là gì đến tận ba lần. Ở đây chẳng có ai cả, chỉ có những cơn sóng đập rất mạnh vào những tảng đá nhấp nhô. Mạnh đến đáng sợ. Rác nổi lềnh bềnh. Ba Mẹ lại than phiền gì đó về “ý thức” và quay sang dặn dò mình không được xả rác. Chúng ta phải bảo vệ hành tinh này, như Ba Mẹ đang bảo vệ mình ấy. Mình thấy Ba và Mẹ thay phiên nhau cẩn thận leo xuống những bãi sỏi, vách đá nhọn hoắc ghê rợn và chụp ảnh rồi tấm tắc khen nhau (vì một người phải ở lại trông chừng mình). Ở một góc nhìn nào đó, thì cũng đẹp thật. À, gần đấy còn còn có một bãi sỏi Bảy Màu. Chắc những đứa trẻ khác sẽ cảm nhận tốt hơn mình, vì mình chỉ thấy ở đấy chẳng khác nào bãi rác.

Biển Cổ Thạch

Dọc đường đi, Ba Mẹ lại tấp vào những điểm ngắm mặt trời sắp lặn. Nghe Ba lại than phiền, “tào lao”. Cây cối che mất hết tầm nhìn, các chú quây vòng tròn uống beer, rượu, “1,2,3 Vô” và vẫn lại xả rác bừa bãi. Kỳ thật! Mẹ hơi cáu bẳn yêu cầu Ba đi thẳng đến Nha Trang và không được tin vào Google nữa. Mình không biết Google là ai. Nhưng cũng lại chính Mẹ yêu cầu Ba dừng xe ở một điểm bất chợt trên cung đường một bên là núi cao, một bên là biển sâu, có rất nhiều ghế đá nghỉ chân, có những cái cây mọc dại đẹp như trong sách mình đọc mỗi đêm, có gió thổi bay cả mình bé xíu. Mình sợ quá, quay sang ôm chặt Mẹ, gió thổi hai chiếc má phúng phính của mình giần giật, cũng giống như sách minh hoạ về gió mình đọc mỗi đêm. Nhưng những ánh nắng sắp tắt của hoàng hôn ôm trọn vịnh Vĩnh Hy thì không có cuốn sách nào mình đã từng đọc qua có thể vẽ lại được. Ở chốn xa lạ và rất xa nhà này, chỉ có Mình và Ba Mẹ cùng nhau vui đùa, Ba mang cả một con robot biết bay nhưng rút cuộc lại cất vào vì sợ gió thổi nó bay đi xa mất. Ba hứa rồi mình sẽ được thấy nó bay trong những ngày sắp tới, khi bầu trời dịu êm hơn bây giờ. Mẹ thầm thì bên tai: “May An à, nhìn xem, đó là vịnh Vĩnh Hy. Đối với Mẹ, đó là nơi đẹp nhất Việt Nam. Con có thấy chú nào đó leo xuống dưới tận cùng để câu cá không? Mẹ hy vọng chú có được mẻ cá lớn hôm nay”. Ba thì có vẻ sung sướng lắm, khi cứ liên tục “Wow Wow Wow”. Thấy Ba Mẹ vui, mình cũng hết cả mệt.

Những chong chóng khổng lồ tạo ra điện thật kỳ vĩ. Mình sợ lắm, và cũng thích thú lắm. Đứng từ dưới nhìn lên một cánh đồng điện gió, hai chiếc má phúng phính của mình vẫn giần giật, nhưng lần này mình đã bớt sợ mà cười nắc nẻ vang vọng một buổi chiều tà.

Ba lái xe dập dìu và nhẹ nhàng đưa mình vào giấc ngủ, trong giấc mơ mình thấy cả những giàn hoa giấy rực rỡ, thấy cả cát vàng ươm theo gió mà tràn hết ra đường nhựa, và đặc biệt nhất là màu của đại dương. Màu xanh này không giống trong sách. Màu xanh chia thành nhiều lớp như rau câu. Màu xanh này đẹp hơn nhiều lần. Mình cũng rất thích ăn rau câu nữa đấy.

Trước khi trải qua thật nhiều đoạn văn ở bên trên, Ba Mẹ đã đưa mình trở về nơi Ba Mẹ làm cô dâu, chú rể. Mình thực sự thích nơi đây. Ở đây có lẩu thả đặc sản rất ngon, mẹ bốc cho mình hẳn năm con tôm to, và một ly nước xoài thơm mát. Ở đây có khu vui chơi cho trẻ em trên bãi cỏ mát rượi. Ở đây có những cây hoa giấy được trồng chỉn chu rất đẹp. Mẹ cứ lao vào chụp ảnh, còn mình thì muốn đi bơi ở hai hồ bơi to thật to bên trên. Ở đây có bãi biển nơi Ba Mẹ đã làm lễ cưới, hứa với nhau sẽ nắm tay nhau “đến già-như-bà-ngoại”. Lúc ấy mình chưa sinh ra đời, nhưng mình thực sự ước ao được tham dự lễ cưới lãng mạn của Ba Mẹ.

Sáng nay mình đã thức dậy vào lúc 5:30AM – khi trời vẫn còn nhá nhem tối. Phải dậy sớm để đi biển thôi nên mình không khóc chút nào, cũng ngoan ngoãn ăn một ít đậu (ngũ cốc) chan sữa. Bà ngoại yêu dấu đã nắm tay đưa mình ra tận xe. Mình đã ngồi trên ô tô hơn 8hrs, mông ê, chân mỏi, đôi khi mình giận Mẹ và Mẹ cũng giận mình, ăn hết nhiều bịch bánh gạo, dán hết một tập stickers cho trẻ em, tự thoại những câu chuyện trong trí tưởng tượng, tự phân vai và sắp xếp ghế ngồi của mình thành hẳn một chiếc xe ô tô để lái như Ba. Mình hy vọng hai người cùng lái sẽ mau chóng đến nơi. Mình liên tục hỏi Mẹ bao giờ thì đến, hỏi nhiều đến mức Mẹ phát cáu. Sự kiên nhẫn của một đứa trẻ 3 tuổi như mình thật kém, chắc mình phải rèn luyện bản thân nhiều hơn để Mẹ bớt nóng giận.

Hôm nay có lẽ là một ngày dài nhất trong cuộc đời của mình…

——-

[Mẹ]

“Cày” 03 tập cuối cùng của The Glory từ Sài Gòn đến tận Mũi Né. Trời ơi, lâu lắm rồi tôi mới được xem một bộ film hay đến như vậy. Chắc tôi sẽ phải viết cả một bài ca ngợi về sự xuất sắc của The Glory. Một bộ film thù hận nhưng lại vô cùng chữa lành. Có lẽ, đó là một trong những dấu hiệu – chuyến đi xuyên (một phần) Việt Nam – chữa lành tôi. Suốt thời gian làm Mẹ, tôi đếm không xuể những lần mình lạc lõng, và những cảm xúc tối tăm khó diễn đạt thành lời.

Tôi cuối cùng cũng đã quay lại The Cliff sau dịch giã và những lần khất hẹn. The Cliff đẹp hơn 04 năm trước. The Cliff rạng rỡ màu hoa giấy hơn 04 năm trước. The Cliff chỉn chu hơn 04 năm trước. The Cliff vẫn thân quen như 04 năm trước. Tôi đã có một hôn lễ không giống trong giấc mơ ngày bé của mình ở đây. Nó tốt đẹp hơn cả giấc mơ. Tôi cũng đã kết hôn với một đối tượng tưởng như chưa bao giờ nằm trong vòng tròn tình ái trong đời. Đối tượng ấy tốt hơn cả những gì cuộc đời có thể mang lại. Một cánh cửa khép lại, sẽ có một cánh cửa mới mở ra. Những tia hy vọng chưa bao giờ tắt, chỉ là bạn có muốn nhìn thấy chúng hay không.

Tôi đã từng ngắm vịnh Vĩnh Hy trong một buổi sáng rất trong, với một trái tim căng phồng tình yêu, rồi vụn vỡ. Tôi ngắm lại vịnh Vĩnh trong giai điệu du dương của hoàng hôn, với một trái tim đã được chữa lành, bởi những thứ vô hình vượt xa cả tình yêu. Tôi ngồi đó, neo thuyền lại nơi bến đỗ bình yên của cuộc đời mình, đang cùng nhau cười giòn rụm vì gió táp vào mặt.

Cuộc đời này, chỉ cần kiên trì là được, nên tôi sẽ cố gắng kiên nhẫn hơn với con bé 03 tuổi tràn đầy năng lượng và lắm đòi hỏi bên cạnh.

Nỗi buồn cũ rích đã xoay theo chiều gió của những chiếc chong chóng khổng lồ ấy bay đi xa, xa mãi.

———

[Ba]

Chặng đường dài nhất và gian nan nhất cuối cùng đã hoàn thành. Vợ và Con đều vui vẻ, khoẻ mạnh, thỉnh thoảng lại cãi nhau chí choé ở băng sau. Lái xe suốt hơn 08hrs đồng hồ, băng qua đoạn đường Bãi Dài tối tăm không một ánh đèn,

băng qua đoạn đường rải rác tua bin điện gió khổng lồ như những cây nấm của người ngoài hành tinh,

băng qua cung đường đẹp nao lòng một bên là núi, một bên là biển,

băng qua những cái cây hình thù kỳ dị,

băng qua những tán cây đổ bóng lạ thường,

băng qua những con đường nhỏ hoa giấy hồng tím một vùng trời,

băng qua cát vàng ươm tung bay với gió,

băng qua những “viewpoint” ngắm nhìn lại một vịnh Vĩnh Hy khi ngày sắp tắt

có thể được xem một thành tựu.

Chẳng biết thổ lộ gì với Vợ và Con, chỉ biết lặp lại liên hồi: “Wow, Đẹp quá!”. Chắc là Vợ hiểu. Vì Vợ hiểu, nên Vợ đã ủng hộ mua chiếc xe yêu thích, “chuyên tâm” phục vụ cho việc roadtrip, như một phần kế hoạch trưởng thành cùng May An, đồng thời viết lại ước mơ chưa bao giờ tắt của Vợ.

Vẫn còn một bầu hào hứng.


2 responses to “Một ngày thật dài: Sài Gòn – Mũi Né – Nha Trang”

  1. Heo Avatar
    Heo

    Hành trình tuyệt vời quá Nat ơi. Chúc em và gia đình sẽ có thêm thật nhiều chuyến đi thú vị trong tương lai.

  2. Hà Xít Avatar
    Hà Xít

    Hóng phần tiếp theo ah ❤

Leave a comment