Mẹ hỏi em bé, “Đố con gái, bao tiền một mớ bình yên?”.

—-

Người ta phải mất cả một đời người mới có thể đong đếm được bình yên. Vì vậy, mà tôi chỉ dám nói tạm, “ba ngày một mớ bình yên”,

dù loại bình yên ấy lại được gói gọn trong một sinh vật cao chưa đến một mét, hiếu động, nghich ngợm, ngỗ ngược từ 6h30 sáng đến 8h30 tối – mang tên con gái,

và một sinh vật chắc chắn là cao hơn một mét, dịu dàng, ấm áp, vững chãi, luôn kiên nhẫn đuổi theo con gái, luôn nhiệt tình chụp hình cho tôi từ 6h30 sáng đến 8h30 tối – mang tên chồng.

Ngụp lặn lại trong bùi nhùi ký ức, bình yên ngày đó của tôi (về Đà Lạt) là tách café nóng ở Tùng cùng những bản nhạc cũ kỹ,

là những khoảnh khắc mình một mình cảm nhận đủ hình thù của mây, đủ óng ánh của nước mặt hồ, đủ màu xanh của bầu trời, và đủ mùi hương của cây cối nhưng chẳng cô đơn,

là chiếc resort mang tên Ana rợp nắng,

là việc xa xỉ không làm gì cả, hẳn nhiên cũng không bị ai “làm phiền” cả.

Nhiều người bạn bảo: “Đà Lạt bây giờ khác lắm, lên đó chắc không còn nhận không ra đâu”. Sự thật là, dù đã đến Đà Lạt đâu đó mười lần trong suốt cuộc đời mình, tôi chưa bao giờ cho rằng mình yêu Đà Lạt. Mỗi bận lên Đà Lạt của tôi “cách nhau bốn quả đồi, cách ba ngọn suối, cách đôi cánh rừng” (trích thơ Nguyễn Bính). So với những hội nhóm #ghiendalat thì tôi là một kẻ lãng du nửa vời. Tôi chẳng có mấy ký ức về Đà Lạt để so sánh hơn, kém. Đối với ba người chúng tôi, hẳn nhiên là một điều quá tốt, vì khám phá một nơi hoàn toàn mới với một trái tim trong trẻo, bao giờ cũng căng tràn háo hức hơn là việc chai sạn nhìn lại những gì đã qua.

Lần cuối cùng tôi đến Đà Lạt cách đây hơn 06 năm. Lần này đi xa hơn một chút đến cả Lạc Dương, với một tâm thế mới mẻ, trải nghiệm những thứ mới mẻ, với một người đàn ông chẳng hề mới mẻ.

06 năm trước, chúng tôi là hai kẻ chẳng có gì trong tay, cũng chẳng dám yêu đương đậm sâu vì tương lai của cả hai mù mịt chẳng khác nào màn sương phủ mờ cung đường đèo Bảo Lộc.

06 năm sau, chúng tôi là hai kẻ có “tất cả” mọi thứ trong tay. Thế giới của hai kẻ trưởng thành chăm chỉ hoá ra lại chỉ nặng 14kg. Vậy mà lại to lớn vô tận, và vô giá.

Tôi không còn muốn ở chiếc resort mang tên Ana nữa. Thay vào đó, tôi ở Mercure chỉ mới đưa vào hoạt động được hơn một năm. Thật ra thì Mercure là một trong những lý do tôi muốn quay lại Đà Lạt, vì chiếc phòng gia đình có cái giường tầng như trong sách Biệt thự Chuột mà con gái rất thích – cuốn sách được hoàng gia Hà Lan xuất bản gửi tặng đến 3000 trẻ em trong dịp sinh nhật của công chúa. Mercure chỉn chu đến từng chi tiết. Cả cuộc đời đam mê và khám phá lĩnh vực khách sạn khiêm tốn của mình, tôi chưa bao giờ trải nghiệm một chiếc phòng loại “gia đình” cơ bản đúng nghĩa đến như vậy. Phòng có một giường to và một chiếc giường tầng cho 2 đứa trẻ nữa, vô cùng thoải mái và rộng rãi cho một gia đình bốn người. Thông thường, ở những khách sạn khác, khách đều phải đặt hai phòng thông nhau, hoặc kê thêm giường phụ. Dù gia đình tôi chỉ có ba người, nhưng mỗi khi đi ra ngoài, con gái luôn háo hức muốn quay về khách sạn thật nhanh để leo tót lên góc riêng áp mái của nó và bạn gấu trúc mang theo từ Sài Gòn. Đêm đầu tiên, khi gà gáy canh năm, tôi chợt giật mình thức giấc, rón rén chui vào chiếc chăn tí hon, trong chiếc giường tầng tí hon, đánh một giấc thật say một mình một cõi, nhường chiếc giường to oạch êm ái cho cha con nọ. Được sống phút giây cổ tích ngắn ngủi và cuộn tròn này lần đầu tiên trong đời âu cũng là một trải nghiệm nên có của một người mẹ toàn thời gian.

Mercure có vô vàn góc chụp ảnh (thật ra thì Đà Lạt có vô vàn góc chụp ảnh).

Mercure có nắng chiếu từ bốn hướng.

Mercure hiện đại nhưng cũng ấm cúng.

Mercure có khu vui chơi ngoài trời cho con gái thoả thích nhún nhảy.

Mercure trồng rất nhiều hoa hồng và cả một vườn oải hương tím ngắt ngạt ngào.

Tôi không còn muốn đèo nhau đi ăn những món bình dân lề đường. Không phải vì tôi cao sang, vì những chỗ ấy được kháo nhau trên mạng “ngon-bổ-rẻ” nên luôn đông đúc, còn trung tâm Đà Lạt thì chật ních người. Thay vào đó, tôi cẩn thận đặt bàn trước ở Túi Mơ To và Émai. Bốn năm qua, tôi học cách sắp xếp nhiều thứ, từ việc đặt bàn trước, hỏi rõ hướng dẫn đậu ô tô, yêu cầu ghế ăn trẻ em, luôn đến trước giờ ăn tối thông thường độ 1hr, và rời đi khi những bàn khác còn đang phục vụ món chính. Những điều nhỏ nhoi đó hoá ra làm cho cuộc sống của chúng tôi vạn phần dễ dàng hơn. Cùng nhau nướng thịt, uống trà gừng ấm nóng, chơi với mèo giữa không gian rộng mở và se se lạnh của Túi Mơ To thật sảng khoái. Cùng nhau ăn những món Âu ngon xuất sắc của Émai, hàn huyên cùng những người bạn cũ vài năm gặp lại thật tròn đầy.

Tôi không còn giữ khư khư định kiến: “Có những việc mà người Đà Lạt sẽ không bao giờ làm ở Đà Lạt: đi hái dâu”. Chúng tôi quyết định đi hái dâu, chọn một vườn dâu công nghệ trồng kiểu Nhật xa xa thành phố, chẳng có đánh giá, chẳng có mấy thông tin công khai, gọi hai cuộc mới có người nghe máy. Hoá ra, đó lại là một trong những kỷ niệm mà con gái lưu giữ đầu tiên khi nhắc về Đà Lạt, lại còn cất giữ rất kỹ càng. Dâu ở vườn Gaubu trái mùa nên chỉ to vừa phải (dâu sai quả và đông khách nhất rơi vào từ tháng Mười Một đến tháng Tư), được vừa ăn vừa hái trong vườn, hái được bao nhiêu thì cân bấy nhiêu. 350k/kg. Chúng tôi hái được hơn 1/2kg vào hộp nhựa, quả nào quả nấy ngọt thanh dễ chịu. Mỗi lần nhặt được những quả dâu ú nụ lấp ló phía sau một mớ hỗn độn dây leo, cả nhà ba người vui sướng khoe nhau rồi chia ra mà cắn. Vườn dâu nằm ở những con dốc lên xuống mệt bở hơi tai đặc trưng của Đà Lạt, lọt thỏm giữa những căn nhà lồng gây hại môi trường, và hai bên là những cây hoa ngũ sắc leo dại nhiều vô số kể. Tất cả lộn xộn ấy lại tạo nên một khung hình đẹp đẽ và bình yên mới trong tôi về Đà Lạt.

Tôi cũng chẳng “phê phán” những quán café mang đậm hơi hướng Hàn Quốc mọc rải rác ở Đà Lạt. Những chiếc studio café là chỗ vui chơi thoả thích của con gái với rất nhiều phụ kiện, cũng là chỗ tác nghiệp ra hàng trăm tấm ảnh xinh của tôi. Chỉ có ở vùng đất nhiều…đất như Đà Lạt mới có những chỗ hội tụ đủ điều kiện cho gia đình như thế này cơ mà, và quan trọng nhất là bầu không khí trong lành lẫn không gian an tĩnh dù quán khá đông khách.

Tôi không còn “ghét” sở thú như tôi đã từng. Tôi đã học cách giảm bớt chấp nhất để xây dựng lý tưởng người và thú hoang dã có thể tin tưởng nhau. Zoodoo đã củng cố niềm tin đó của tôi một cách hoàn hảo. Zoodoo bài bản, chuyên nghiệp, rất (x2) vui và là một nơi thích hợp cho mọi đối tượng. Zoodoo hoàn toàn xứng đáng với 50’ chạy xe từ Đà Lạt, hoàn toàn xứng đáng với cả 07hrs chạy xe xuyên suốt từ Sài Gòn. Hy vọng sẽ có nhiều nhân bản của Zoodoo ở khắp nơi trên đất nước hình chữ S này nữa.

Tôi không còn chỉ nghĩ rằng “Lâm Đồng chỉ có Đà Lạt, và Đà Lạt chính là Lâm Đồng”. Chúng tôi đến trang trại Hai Hạt Đậu Sinh Đôi (Twin Beans Farm). Bình yên mà tôi tìm thấy ở đây chói tai lắm. Đó tiếng hét hò, khóc lóc của cô con gái, pha lẫn với tiếng càm ràm, mắng mỏ của chính tôi vọng vang giữa núi rừng. Nhưng dù là thế, tôi nghĩ mình có thể dành 1000 mỹ từ viết riêng về Twin Beans Farm. Twin Beans Farm là đích đến cuối cùng và là lý do chính chúng tôi quyết định quay lại “Đà Lạt”. Twin Beans Farm nằm ở Đạ Sar, Lạc Dương. Đường vào trang trại không tên, lắt léo. Nghe nói, trước khi có một phần đường nhựa được hoàn thành như bây giờ, thì đường vào Twin Beans Farm là cơn ác mộng với tất cả tài xế. Trang trại đứng đó một mình giữa những cánh đồng café, cánh đồng cẩm tú cầu hoa chưa rộ (hoặc đã tàn), điệp trùng rừng nuối, suối reo róc rách mơ màng, tiếng ếch ồm ộp, tiếng côn trùng thì thầm, tiếng gió xì xào, tiếng cười nói và loa nhạc từ dưới khu lều trại âm vang lên cả khu vực nhà gỗ mà tôi ở (nhưng hoàn toàn không phiền nhiễu chút nào cả).

Twin Beans Farm có nắng và rất nhiều nắng. Từng ánh nắng len qua khung cửa kính, len qua tấm rèm trắng mỏng tang, len đến từng thớ gỗ cọt kẹt bên vách nhà, trên sàn, trên chiếc giường còn lại lạnh tanh trơ trọi. Cả nhà ba người ấm cúng ôm nhau ngủ trên một chiếc giường, còn căng mùng tránh muỗi nhân đôi sự ấm cúng.

Twin Beans Farm có mùi xả và cam khô thoang thoảng xua lũ côn trùng chẳng ai mời cũng đến. Rừng thông ngoài hiên đưa hương mời gọi. Cả nhà ba người kéo ra hiên đổ đầy một chậu gỗ nước ấm, thả vào đó một nhúm thảo mộc khô và tinh dầu thu hoạch tại nông trại rồi cùng… ngâm chân. Vừa ngâm chân vừa sột soạt bóc bánh snacks khoai tây ướp mật ong Hàn Quốc. Trời càng lạnh càng thích thú.

Twin Beans Farm có một thư viện hỗn tạp các loại sách. Ai muốn tham gia tour tắm rừng (forest bathing) mỗi buổi chiều 4-5PM chỉ cần đóng lệ phí là một cuốn sách. Cả nhà ba người leo tót lên thư viện khi cả khu trại đã đi tắm rừng, chọn ra những cuốn sách có thể đọc tại đó, và cả những cuốn sách có thể vay mượn về nhà gỗ cho tiết mục đọc sách đi ngủ hàng đêm. Cả nhà ba người cùng nhau chơi bắn cung, vờ như đốt lửa trại lách tách, chia lượt ngồi ghế bập bênh phóng tầm mắt ra khung cảnh đẹp ngất ngây bên dưới đồi. Những cánh đồng café và rừng núi chập chờn xanh nịnh nọt thị giác. Mùi hương thảo, mùi café thu hoạch sau quầy bar, mùi thức ăn đang được chuẩn bị cho buổi tối bên dưới nhà bếp bay khắp nơi, hoà quyện vào nhau nịnh nọt khứu giác. Sự tĩnh lặng đến dễ chịu nịnh nọt thính giác. Từng đám mây trắng lững thững trôi trên nền trời xanh biếc, và thời tiết yêu kiều nịnh nọt mọi giác quan còn lại.

Twin Beans Farm có nồi lẩu cá tầm nóng hổi, có thịt heo rừng ướp tương vừa miệng, đặt lên lò bếp điện nghe rõ cả tiếng xèo xèo, có cả chocolate nóng rất ngon và một ly café ban sáng thức tỉnh tuyệt hảo. Cả nhà ba người lại ăn uống không bỏ sót một miếng thức ăn thừa, thỉnh thoảng dành phần cho ba chú cún mắt long lanh chực ăn bên dưới bàn, ba chú cún còn lại đang chực ăn ở bàn bên cạnh. Lũ nhỏ khôn lỏi này chỉ thích ăn thịt nướng, tuyệt đối chê rau, chê măng tây giòn sựt, chê rau muống đầy chất sắt, chê cả miếng filet cá tầm béo bở.

Twin Beans Farm có dòng suối tự nhiên phát ra thứ âm thanh êm ái chẳng bao giờ tìm được ở thị thành. Cả nhà ba người trải bạt, căng ghế, căng bàn, xách chiếc rổ mây bên trong nào là bánh mì kẹp, nào là khoai tây chiên, nào là salad hành tây cà chua, nào là trái cây nhiệt đới và cả hai chai nước ép dưa hấu to đùng mát lạnh, đi cắm trại. Đồ ăn nguội lạnh nhưng chúng tôi lại ăn ngon miệng làm sao. Con gái nhỏ thích được picnic trên cầu tuột, ăn xong thì có thể trượt xuống, và lại leo lên bằng đừng…”núi nhựa”. Đang leo trèo thì lại hoảng hốt la lối vì có một chú nhện to làm tổ, la to đến độ năm chú cún của trang trại cũng bỏ đi mất. Con gái nhõng nhẽo đổi hướng sang xích đu mẹ đẩy thật cao, rồi lại vòi vĩnh ba giúp cởi bốt ngâm chân trong suối. Nhõng nhẽo và vòi vĩnh là hoạt động yêu thích của con bé suốt 24hrs ở đây.

Twin Beans Farm có quá nhiều thứ tôi đã không dành đủ thời gian cảm nhận, nhưng cũng mang lại cho tôi quá nhiều thứ tôi ngỡ rằng mình đã quên.

Hoá ra, tôi đã dành gần 1000 mỹ từ chỉ viết về mỗi Twin Beans Farm thật. Chút ít còn lại là cảm xúc tôi xin phép giữ cho riêng mình.

—–

Trở về từ một chốn bình yên, tôi đã đặt ra cho chính mình rất nhiều câu hỏi về bình yên. Có lẽ, bình thản bước qua rất nhiều xô bồ và hỗn loạn xung quanh, bao gồm cả sự mè nheo dai dẳng của đứa con gái lên ba “siêu quậy” cũng là một loại bình yên.

—–

Cô con gái nhỏ 03 tuổi.

Tay cô gái nhỏ thích giơ lên 03 ngón.

Nhà mình có 03 người.

Nên cô gái nhỏ đã trả lời dõng dạc: “Mẹ ơi, Ba tiền một mớ bình yên”.


One response to “Bao tiền một mớ bình yên?”

  1. swan latte Avatar
    swan latte

    yêu quá Ann ơi, bình yên này là vô giá ko mua được nhá 😉

    From cô Swan Latte with Love ❤

Leave a comment