[May An]
Mình ghét Ba Mẹ!
Mẹ dạy mình về tiếng vang vọng của núi rừng. Mẹ đã thét lên thật lớn: “May An ơi!”, và rừng núi đã thực sự trả lời: “May An ơi!”. Mình đã áp dụng ngay bài học ấy, mình thét lên trong vô vọng và nước mắt vì mình vẫn chưa được đi bơi, cả cắm trại cũng là bịp bợm. Đằng nào thì ở đây cũng chẳng có ai, Ba Mẹ cũng không bắt mình phải giữ thể diện giữa nơi hiu hắt này. Ở đây chỉ có Ba Mẹ, mình và chú hướng dẫn viên, đôi khi chú nói chuyện làm mình không hiểu lắm. Ở đây thực-sự-chẳng-có-ai. Ba Mẹ đã quay lưng bỏ mình lẽo đẽo chạy phía sau, tiếng khóc của mình át cả tiếng gió thổi cây lao xao. Chẳng ai phản hồi mình cả. Kể cả lũ chim cũng đã thôi ríu rít. Mình ghét chốn này!
Ở đây có một con sông màu xanh rất lạ. Ba bảo với mình đây là màu xanh ngọc bích. Hoá ra, màu xanh của sông khác với màu xanh của biển. Ba bảo nắng sẽ làm cho màu nước này xinh đẹp muôn phần hơn nữa, dù màu xanh này vốn dĩ đã rất mê hoặc. Mình được Ba Mẹ đưa lên thuyền đi dọc dòng sông. Chiếc thuyền này thật ngộ nghĩnh, trên thuyền có sẵn một chiếc xe đạp. Nếu Ba đạp xe thì thuyền sẽ di chuyển nhanh hơn. Mình chỉ muốn Ba đạp hăng hái một chút nữa, để thuyền đi thật nhanh hết dòng sông này và biết đâu mình sẽ được đi bơi. Nhưng Ba lại lười biếng đạp được vài vòng xoay cho Mẹ quay film đăng lên mạng mà thôi. Vậy nên con thuyền cứ lững thững trôi, chậm chạp như chú rùa trong truyện ngụ ngôn Ba kể mỗi tối. Gió cứ vỗ về, dụ dỗ mình nhắm mắt lại đánh một giấc sâu. Nhưng mình không thể ngủ vì mình phải đi bơi, và để giữ mình tỉnh giấc, mình lại khóc thét thật to giữa chốn hoang vắng này, thổi kèm liên hồi với chiếc còi cứu hộ đang đính vào áo phao. Tiếng chim nhạn lạc đàn thống thiết nhường ấy cũng không thể to bằng tiếng còi mình thổi trong nước mắt. Sự nổi loạn này của mình cũng không làm suy chuyển được quyết định không-bơi của Ba Mẹ. Nước ở đây rất lạnh. Bỗng chốc mình ghét tháng Ba, kể cả là sinh nhật mình mà sao trời vẫn chưa hửng nắng? Thời tiết thật sự có sức ảnh hưởng đến tâm trạng thế sao? Bầu trời xám xịt.
Mình đợi chờ ngày hôm nay nhiều lắm. Chỗ hoang vu đẹp như tranh vẽ này được gọi là Blue Diamond Camp. Mình vẫn chưa biết tiếng Anh, nhưng mình biết “camp” nghĩa là cắm trại. Mình học được từ việc xem Peppa trên Youtube Kid đấy. Cơn mưa ào đến, rồi ào đi đã làm ướt nhẹp thảm cỏ xanh rì, làm ướt cả bàn ghế gỗ mộc mạc trơ trọi, và vì ướt như thế, nên buổi cắm trại đã bị huỷ bỏ. Mình chỉ biết ngồi lơ đễnh trên chiếc ghế lười nhác bên hiên nhà chung, và…thở dài. Mọi thứ vắng lặng như tờ, kể cả tiếng be be của chú dê núi ở khu sinh hoạt kế bên nghe cũng rõ mồn một. Mẹ đã dẫn mình đi tìm chú dê ấy. Mình ước gì được xoa đầu của chú dê đen trắng dễ thương đang ăn cỏ, nhưng Mẹ đã dạy nhiều lần, mình phải luôn biết ranh giới an toàn giữa bản thân và động vật hoang dã.
Mình là một đứa trẻ hiểu chuyện. Mình hiểu chỉ vì không được bơi lội thoả thích trong dòng sông mát trong kia, khi nào phao to, phao nhỏ, khi nào quần áo bơi, kem chống nắng, khi cả thảm picnic xanh xanh đỏ đỏ Mẹ đã chuẩn bị sẵn, mà mình đã khắt khe với những đang diễn ra trước mắt, và thật không công bằng khi mình cũng làm hỏng đi tâm trạng của Ba Mẹ, như thời tiết đã là hỏng đi tâm trạng của mình. Mình đang học cách nhìn vào tích cực trong tiêu cực. Mình cũng sẽ học cách chấp nhận những ngày bầu trời không nắng.
Khi hai chú ở khu trại mang một mâm xôi nếp, có gà nướng nhiều da giòn rụm và thịt các loại đầy ụ, thơm phức, nóng hổi đặt trên bàn, tâm trạng mình bỗng nhẹ nhàng trở lại. À, thì ra, nếu thời tiết có thể làm mình cáu kỉnh, thì thức ăn ngon cũng có thể làm mình vui vẻ. Vậy là Ba Mẹ nói đúng, sau cơn mưa, bầu trời sẽ trong trẻo lại ngay.
Cũng chẳng muộn chút nào cả khi mình nhận ra nếu không có bóng để ném vào rổ, thì Ba có thể giúp mình nhặt rất nhiều quả khô, và lá khô để mình ném thay cho bóng rổ.
Cũng chẳng muộn chút nào cả khi mình nhận ra ở đây có rất nhiều ngôi nhà trên cây như của Peppa ấy. Dẫu cho ở đây chỉ có hai chiếc ghế và một chiếc bàn nhỏ, không có mái che như một căn nhà trên cây trọn vẹn, nhưng ở đây có một dòng sông xanh êm đềm chảy bên dưới, còn bên trên là cây, là núi, là mây, là tiếng chim thánh thót. Mùa hè ở đây ngủ một giấc thì thích xiết bao.
Cũng chẳng muộn chút nào cả khi mình nhận ra những cây cầu gỗ treo lắc lư từ khu trại này qua khu trại khác là một trò chơi hết sức thú vị. Những cây cầu gỗ này mình chưa gặp trong sách bao giờ, kể cả trong các tập film của Peppa.
Cũng chẳng muộn chút nào cả khi mình đã biết thổi còi cứu hộ rồi. Vì chẳng có ai ở chốn thần tiên này, nên mình thổi bao nhiêu tiếng, vang đi bao xa cũng chẳng phiền hà. Thiên nhiên cũng có trả lời lại mình đấy.
Cũng chẳng muộn chút nào cả khi mình đã lại tiếp tục được Mẹ dạy về tiếng vang ở một hồ bơi dưới lòng đất. Nghe có “ngầu” không chứ? Dù không thể bơi được ở hồ, vẫn là vì mạch nước dưới lòng đất càng lạnh hơn, nhưng thực sự ở đây có một hồ bơi nằm bên dưới lòng đất, và tiếng vang ở đây to đến mức Ba ở trên mặt đất bên trên cũng nghe thấy khi hai Mẹ con mình thi nhau gọi: “Ba ơi!”. Hy vọng, mình sẽ còn giữ lại được đoạn ký ức này để hiên ngang đến trường mà kể cho những người bạn mới.
Cũng chẳng muộn chút nào cả khi lần đầu tiên mình đã được ngồi trong lòng Mẹ, ở băng ghế ô tô phía trước. Ba lái xe chậm chạp hơn cả chú rùa trong truyện ngụ ngôn Ba kể mỗi tối. Mẹ ôm mình cẩn trọng và nói rằng: “May An, vì chúng ta chỉ đi một đoạn đường rất ngắn nên Mẹ cho con ngồi phía trước nhé. Mẹ không thể để con bỏ qua bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp này được. Con cũng xứng đáng được nhìn thấy điều này. Chúng ta đang đi trong một thung lũng, xung quanh có rất nhiều núi bao quanh, con có thấy màu xanh lá cây đầy sức sống của đồng lúa không? Con có thấy các cô chú đang làm đồng không? Các cô chú sẽ sản xuất ra gạo để bà ngoại nấu cơm cho con ăn mỗi ngày đấy. Con xem con có giống Felix không?” Felix là chú gấu bông đã đi vòng quanh thế giới. Đó là lần duy nhất Mẹ đồng ý cho mình ngồi trong lòng Mẹ, ở ghế trước, mặc kệ những lời van nài sau này của mình. Mình chỉ mong được lớn thật nhanh và ngồi độc lập ở băng ghế trước, để mình có thể nhìn ngắm thế giới kỹ càng hơn nữa. Thậm chí là tự lái xe như Ba cũng được nhỉ?
Cũng chẳng muộn chút nào cả khi mình chỉ mới 03 tuổi thôi. Mình sẽ hoàn thiện bản thân mình qua mỗi sinh nhật. Mình chính là Felix của Ba Mẹ. “Sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra với người đã đi vòng quanh thế giới đâu” – sách đã dạy như thế đấy.
Cũng chẳng muộn chút nào cả khi mình sẽ quay lại khi mình đã trở thành người lớn. Còn bây giờ thì Ba Mẹ tiếp tục tiến lên, đến một thành phố khác tên Vinh, và đích đến một hồ bơi nước ấm đã rất gần rồi.



—-
[Mẹ]
Khu cắm trại Blue Diamond Camp vắng không một bóng người. Đó là cái đặc quyền của những kẻ sống bên lề thói quen của xã hội: ngày thứ Năm trong tuần, vẫn chưa đến mùa hè. Đó cũng là cái giá của những kẻ sống bên lề thói quen của xã hội: dòng nước xanh trong của sông Blue vẫn lạnh ngắt và vẫn còn dư vị ảm đạm của mùa đông. Con bé khóc thét lên vì thất vọng. Thiên nhiên đẹp đến nao lòng như thế này cũng không thể làm con bé bình tĩnh hơn được. Tôi bỗng chốc thấy mình thật ích kỷ, vì cho rằng con bé thích thú chốn bồng lai tiên cảnh này, vì cho rằng Mẹ Thiên Nhiên sẽ nuông chiều và ôm ấp mọi đứa con của bà, vì hứa hẹn với con bé nhiều quá. Tận cùng của sự ích kỷ, là tôi thực sự…muốn ở đây, và mặc kệ sự tức giận vì không được đi bơi của con bé.
Blue Diamond Camp nằm cách Phong Nha – Kẽ Bàng 20′ đi xe. Khu cắm trại này là một chiếc mặt nạ khác của Quảng Bình. Ở đây không có thạch nhũ, không có hang động kỳ quan, không có hàng dài khách du lịch chen chúc nhau chụp ảnh, không có những người dân địa phương chèo kéo. Ở đây chỉ có sự tĩnh lặng, tịch mịch. Ở đây chỉ có dòng sông Blue, là một phần của sông Son, là một phần của sông Gianh, là một phần của thăng trầm Việt Nam, là tấm gương khổng lồ phản chiếu núi, những cây sung sai quả, những rễ cây bám bờ khổng lồ, cả cánh rừng cao su bỏ hoang, chiếc bóng của con thuyền và ba người khách duy nhất của khu trại. Những cành cây trĩu lá thi thoảng khẽ chạm nước, tạo nên những vòng tròn lan toả trên một mặt nước lặng tờ. Màu nước tinh khiết dù ngày chẳng có nổi một tia nắng. Ôi, huống hồ chi là những ngày nắng hoặc rất nắng… Tâm hồn con người ta bụi trần bao nhiêu cũng trở nên thanh thuần khi ở chốn tưởng như thiên giới này.
Thế mà con bé nó cứ thổi còi tuýt tuýt, át cả tiếng chim thánh thót trên trời cao, át cả tiếng nhạn kêu chói tai ở một hòn đảo nhỏ đằng xa, át cả tiếng gió rù rì. Hai chiếc má bụ bẫm xị xuống vì bất mãn. Hai hàng nước mắt lăn dài đầy uất ức. Du ngoạn với một con bé khủng hoảng tuổi lên 03 chẳng khác nào một vở bi hài kịch. Mẹ Thiên Nhiên chắc cũng phát hoảng với con bé, nên “khóc ròng” bằng một cơn mưa rào. Tôi có kinh nghiệm với con bé hơn Mẹ Thiên Nhiên, nên tôi vẫn bình thản thả trôi tâm hồn mình cùng thuyền, thả trôi về những ngày độc thân không có đứa trẻ con nào bên cạnh mè nheo. Quảng Bình là một bức tranh góp nhặt lung tung của những nơi thiên nhiên tươi đẹp nhất mà tôi đã từng đi qua, là một chút thần tiên của những chiếc hồ trải dài khắp Alberta, là hương thơm cây cối trong rừng ở Nuuksio, là sự mát mẻ khi đi bộ băng xuyên qua rừng mưa Victoria Falls, và nhiều nơi nữa. Nhưng tất cả những chuyến phiêu lưu quá khứ ấy, cũng không thể đánh dấu sự trưởng thành của chính tôi như chuyến đi này.
Tôi đã đến Quảng Bình từ rất, rất lâu rồi. Động Phong Nha trong tôi mờ nhạt lắm. Chắc tôi lúc ấy cũng như May An lúc này. Tôi nhận ra những vun đắp nhỏ nhặt qua những chuyến đi sẽ bồi dưỡng May An qua năm tháng. Tôi đã thôi cưỡng cầu, mong đợi May An yêu thích những gì tôi sẽ yêu thích. Tôi đã thôi cưỡng cầu, mong đợi May An cảm nhận được quang cảnh trước mắt như tôi đang cảm nhận. Tôi đã thôi cưỡng cầu, mong đợi May An tham gia những hoạt động kiểu-người-lớn như thưởng chè vừng, hít khí trời, và ung dung….chẳng làm gì cả. May An cần được tung tăng và giải toả nguồn năng lượng dồi dào của cô bé 03 tuổi, không phải sự thư thái của phụ nữ hơn 30 tuổi.
Và như lẽ tự nhiên, mọi sự bỗng tốt đẹp hơn rất nhiều khi tôi thôi cưỡng cầu hay mong đợi. Nắm tay nhảy chân sáo băng qua những cây cầu gỗ cùng con bé, một lần không quá 6 người/nhịp để đi theo tiếng be be của một chú dê núi, hai mẹ con tôi nhận ra có một nhóm 04 cô gái xinh đẹp là khách lữ hành cũng lạc loài như gia đình tôi vừa đến khu trại. May An đã nắm tay tôi rẽ vào một hướng khác và thì thầm: “Mẹ ơi, đi qua phía bên kia đi, các cô đang chụp hình bên này rồi. Mình phải lịch sự”. Con bé vẫn lớn lên từng ngày, và lớn nhanh hơn tôi đã nghĩ.
Chẳng biết 04 cô gái mới đến đi theo con đường nào để vào khu trại. Đường vào khu trại có 02 lối. Một lối là đường đất. Một lối là đường nhựa được xây bởi khu bảo tồn, là tài sản của chính phủ. Chúng tôi đến đây trên con đường nhựa ngoằn ngoèo. Con đường nhựa uốn lượn quanh đồng lúa, màu xanh mơn mởn của cỏ cây xua tan đi đám mây xám xịt che mất mặt trời, những hàng ngô lú nhú, những xe máy, xe đạp thô sơ của cô, chú làm đồng khép nép bên lề từ lúc chúng tôi vào khu trại, đến khi chúng tôi rời khu trại, bỏ lại Quảng Bình phía sau. Núi non trùng điệp hiện lên đếm không xuể. Thật không công bằng với May An nếu cứ bắt con bé ngồi ghế sau, và tôi nghĩ phút giây ngồi trong lòng mẹ ở ghế trước, được tận mắt ngắm nhìn sự hùng vĩ của thiên nhiên đã làm con bé dễ chịu hơn rất nhiều. Ừ, Thiên Nhiên luôn luôn mang lại cho chúng ta sự dễ chịu tuyệt đối.
Làn khói nghi ngút từ gian bếp, mùi gà rừng và thịt nướng gọi mời tôi về với thực tế. 04 cô gái ấy đến đây bằng đường nào thì kệ họ, miễn là họ đã đến được nơi náu mình này… cũng giống như chúng tôi.





—–
[Ba]
Lại phải vào đường mòn Hồ Chí Minh để tiến vào địa phận Phong Nha, đi thêm 20′ nữa mới đến được khu cắm trại Blue Diamond Camp. Bầu trời buồn hiu hắt. Những quả núi xanh rậm rạp chuyển cả sang đen xì chỉ vì những đám mây che nắng. Biển hiệu Phong Nha – Kẻ Bàng được treo giữa lưng chừng một quả núi, hoành tráng chẳng kém gì Hollywood. Những đoàn xe du lịch trái mùa thưa thớt nối đuôi nhau tiến vào kỳ quan động, có cả đoàn xe cưới.
Có hai lối đường đất, và đường nhựa để đến Blue Diamond Camp. Ơn trời vì thoái thác lòng tin với Google Map lần này, để cả nhà có thể lạc vào con đường nhựa quanh co thung lũng, lọt thỏm giữa trời cao, giữa núi rừng lớp chồng lớp, và giữa những cánh đồng đất đỏ đầy nhựa sống. Chiếc xe yêu quý đã tự hào băng qua thung lũng đẹp nhất hành trình.
Hoá ra, Blue Diamond Camp thuộc Oxalis. Oxalis đã mua lại cánh rừng cao su bỏ hoang của người dân bản địa, rồi biến nó thành một khu cắm trại ẩn mình trong phạm vi khu bảo tồn. Thật ngạc nhiên vì rừng cây cao su bỏ hoang năm nào đẹp ma mị. Những thứ “bỏ đi” chỉ cần đặt vào đúng nơi, sẽ trở nên giá trị. Xung quanh vắng lặng, chỉ có tiếng gỗ cọt kẹt trên những cây cầu gỗ tối đa 6 người/nhịp. Con bé rất thích nhún nhảy trên những nhịp gỗ này. Đó gần như là hoạt động duy nhất con bé có thể chơi đùa ở đây, bên cạnh việc ngồi yên sau xe đạp Ba chở lòng vòng qua những căn nhà trên cây, bên cạnh cả việc ngồi xích đu Ba đung đưa bên sông. Ba Mẹ đã hứa hẹn với con bé nào là bơi lội, nào là cắm trại, nhưng ở đây chỉ có cảnh đẹp rung động lòng người, và làn nước lạnh ngắt. Ba Mẹ xin lỗi May An.
À, có cả mâm xôi nếp thơm lừng dẻo thơm, gà rừng và thịt nướng bản địa, chấm với muối ớt cay xè…
Chỉ còn một trạm nữa, cả nhà mình sẽ đến được hồ bơi nước ấm, May An nhé!




