[May An]
Không biết mình có nên ghi lại những điều không vui vào nhật ký hành trình này không. Thôi, hay là cứ ghi vậy. Ở trường sẽ có những phiếu stickers cầu vồng và nắng thật đẹp, cũng có cả những phiếu stickers mây xám xịt và mưa giông nữa. Mình sẽ được phép dùng stickers để thể hiện cảm xúc của mình. Không có đứa trẻ nào là ngoan, hay hư cả, chỉ có những đứa trẻ sẽ mang đến ánh nắng, thi thoảng cả những cơn mưa.
Ngày thứ 04 của chuyến đi, mình dán một chiếc sticker sấm sét.
Sấm sét như tiếng thét của Mẹ. Mẹ mắng và bắt đầu mất kiên nhẫn với mình. Mình phản kháng yếu ớt lại bằng cách quẳng bình nước chim cánh cụt qua một bên, và rồi Mẹ chạy lại ôm mình. Mình chỉ muốn lao ra biển ngoài kia. Mình nghĩ là mình chịu lạnh được. Nhưng Ba Mẹ đều nhất quyết từ chối. Mình cũng thấy chẳng có ai dưới biển, người lớn ai cũng sợ lạnh à? Mình cảm thấy mình dũng cảm hơn họ. Ước gì mình được ở đây xây lâu đài cát lâu hơn một tí.

Ngày thứ 04 của chuyến đi, mình dán một chiếc sticker mưa bão.
Mưa bão nhiều như nước mắt của mình, và cả của Mẹ nữa. Mình đau bụng lắm, khó chịu lắm, và Ba Mẹ bảo mình bị táo bón mất rồi, dù mình thích ăn rau và uống nước vô cùng. Mình chẳng thấy có vấn đề gì cả, khi nào mình khó chịu thì mình chỉ việc la lên là Ba Mẹ sẽ loạn xạ chạy tìm nhà vệ sinh, tay mang theo bao thứ lỉnh kỉnh, bao gồm cả cái bồn cầu màu hồng của mình. Nhìn Ba Mẹ như thế cũng vui, để mình làm thử xem Ba Mẹ có bỏ mặc mình như chú bé chăn cừu nói dối không nào. Và mình làm như thế tận năm lần. Ba Mẹ không bỏ mặc mình, nhưng hình như mình đã gây ra chuyện gì đó tày đình rồi, vì Mẹ muốn đi về nhà trước và bỏ hai Ba con mình lại đây, còn bảo là không muốn làm Mẹ của mình nữa. Chắc là vì mình hơi nghịch, không cho Mẹ xem viện bảo tàng rất đẹp, và la hét hơi nhiều. Mình thử sao chép theo tiếng sấm sét của Mẹ thôi mà.
Ngày thứ 04 của chuyến đi, mình cũng muốn dán một chiếc sticker ông mặt trời rất đẹp nữa.
Ba đã chạy qua một đoạn đường đèo lượn qua, lượn lại. Mình nghiêng sang trái, rồi nghiêng nhẹ sang phải. Cheo leo trên đỉnh đèo có ông bán nước dừa rất thích. Ông còn để sẵn hai cái ghế tí hon cho mấy đứa trẻ như mình, nhưng Ba với Mẹ lại tranh nhau ngồi chụp ảnh, còn mình thì ngồi ghế lớn. Chà, kể ra mỗi ngày được bán hàng ở nơi có thể ngắm nhìn biển mênh mông, gió hiu hiu, mây bay là là thế này thì chắc mình hay Mẹ sẽ không dễ cáu giận đâu nhỉ. Mẹ bảo mình, “thiên nhiên có khả năng làm mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn. Con cảm nhận nhé”. Chắc là vì thế nên lúc mình lại tiếp tục la hét trên ô tô, Ba đã phải mở hết cửa kính cho gió át đi tiếng sấm sét của mình. Mẹ cũng đã từ chối ngồi bên cạnh mình…

Ba phải chạy xe trên một con đường dài vô tận. Hai bên là cây cối rậm rạp. Trời âm u từng giờ. Mình sợ lắm. Mình đã học được bài học về thời gian rồi. Mình chỉ mong đến khách sạn thật sớm, được ăn một món gì thật ngon, mình hứa sẽ không lì lợm và chậm trễ như chú ốc sên làm trễ giờ Ba Mẹ nữa.
Ba không giận mình. Mẹ không giận mình. Mình cũng không giận Ba Mẹ. Không biết Mẹ có giận Ba không nữa vì Ba làm Mẹ khóc. Nhưng chúng ta là một gia đình mà, gia đình thì không thể giận nhau. Và ngày mai sẽ là một ngày mới. Ngủ một giấc sẽ ổn thôi.

——-
[Mẹ]
Sự kiên nhẫn của đứa trẻ hơn 30 tuổi, hoá ra chẳng khác nào sự kiên nhẫn của đứa trẻ lên 03 tuổi – đều cần phải luyện rèn. Tôi đã luôn luôn chọn ghi lại những điều tốt đẹp trong cuộc đời mình, nên những gì rệu rã của ngày hôm nay tôi sẽ đóng gói, chất lên lưng những đám mây hờ hững trôi trên Hải Vân quan ải hùng vĩ, xin hãy chở nó đi thật xa.
Đường đèo Hải Vân uốn lượn quanh co xứng danh Thiên Hạ Đệ Nhất Hùng Quan (vua Minh Mạng VII đã xuống chỉ cho xây Hải Vân Quan. Phía trước khắc ba chữ “Hải Vân Quan”. Phía sau khắc sáu chữ đối xứng “Thiên Hạ Đệ Nhất Hùng Quan”). Công trình kỳ quan mở đường cho dân tộc ta Nam tiến ngày nay không chỉ phục vụ cho việc quân sự, chính trị, vận chuyển, giao thương, đi qua bao thăng trầm của lịch sử mà phần lớn phục vụ cho việc du lịch. Ông chú vô danh nào đó mở một quán bán dừa dọc đường đèo, định vị được chính mình trên cả Google Map dưới tên “No Name Uncle Shop”, lại còn giao tiếp tiếng Anh vèo vèo như gió đèo Hải Vân mùa mưa. Ông chú sống trên đèo Hải Vân, cách nơi bán nước dừa mưu sinh với chiếc “view” triệu đô này độ 50km, mỗi ngày đều chạy lên, xuống đều đặn bán từng buồng dừa với giá 30k/quả, gặp bao nhiêu lượt người đến rồi đi.
Ở những khúc cua vòng lớn, hàng quán mọc lên như nấm, với đủ thứ tên gọi và cổng trái tim ôm trọn lấy khung cảnh rừng ôm lấy biển, biển ôm lấy cát vàng, và thành phố đã hoàn toàn biến mất sau màn sương cuối đông.
Ở những khúc cua tay áo, “phượt thủ” diễu hành chầm chậm lướt qua nhau hoặc túm tụm dừng lại chụp cảnh tập thể, cả những chiếc xe jeep sặc mùi du lịch, những anh chị Tây-ba-lô phong trần cao to ngồi sau xe máy che mất cả mấy anh xe ôm mang biển số Đà Nẵng. Hành lý của ai cũng phủ đầy bụi.
Đèo Hải Vân là nơi chinh phục thử thách cho những tay lái non tơ đến điêu luyện, từ xe đạp, xe máy, mô tô đến cả ô tô. Những biển báo nguy hiểm cảnh báo rớt vực, cấm vượt, sạt lở, khuyến cáo đi số thấp, gương lồi, khúc cua tay áo nhiều không sao đếm xuể. Cả những nơi tâm linh người dân địa phương vẽ nguệch ngoạc A Di Đà Phật, và cả những bàn thờ tự phát dọc đường đi…
Có lẽ không phải là mùa cao điểm, hoặc do xe vận tải đã chọn di chuyển bằng hầm Hải Vân nên vợ chồng tôi không bị chắn tầm nhìn ở bất cứ đoạn đường nào. Nét liêu trai qua từng cung đường quanh co vẫn còn vẹn nguyên. Những tán cây có hình thù gây tưởng tượng, một cây thông cô đơn nổi tiếng đường đèo, cả một cặp cây đôi kề nhau hạnh phúc, muôn hình vạn trạng cũng như lòng người.



Và Huế là một câu chuyện buồn tôi đã gửi mây chở đi xa, dù nhà tưởng niệm Lê Bá Đảng rất đẹp. Nét hiện đại của toà nhà hoà với thiên nhiên ngoại thành thành phố Huế tạo nên một tổng thể ngoạn mục. Nếu có điều gì nuối tiếc về Huế (tôi đã đến đây 3 lần), thì chắc là tôi đã bỏ lỡ hoàng hôn trên tầng thượng của Lebadang Memory Space.






Đây quả thật là một ngày dài, dài như cao tốc Cam Lộ – La Sơn và đường mòn Hồ Chí Minh (Quốc Lộ 15A) cộng lại.
Nếu như không đi trên hành trình này, tôi sẽ mãi mãi là một người Việt “tầm thường”. Tầm thường là vì tôi luôn cho rằng cơ sở hạ tầng của nước nhà có rất nhiều bất cập – dù quả thật vậy. Đó có lẽ là cái giá của việc đi quá nhiều. Chẳng phải người ta thường nói, “xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt” hay sao? Tôi phải ngả mũ nể phục công trình cao tốc Cam Lộ – La Sơn, dù chỉ có 01 làn nhưng việc xẻ núi làm đường thẳng tắp và dài ngoằng, để xe băng băng chạy giữa một cảnh quan hùng vĩ với rất nhiều hạn chế về sức người, kinh phí và nhiều yếu tố khác của Việt Nam. Chính phủ vẫn đang tiếp tục mở rộng thêm làn đường. Những công nhân vẫn cặm cụi quay lưng về phía mặt trời, và tôi bất giác nhớ đến những cuộc đời ở quặng mỏ Mfis trên sa mạc Sahara.




Khi cao tốc Cam Lộ – La Sơn kết thúc, là lúc chúng tôi tiến vào đường mòn Hồ Chí Minh – con đường lịch sử tiếp tế lương thực cho miền Nam những năm kháng chiến. À, không phải đường mòn, là đường mòn mỏi thì đúng hơn…
Hoàng hôn giữa chốn đồng không mông quạnh này cũng khiêm nhường và lặng lẽ. Trời xám dần, rồi trở nên đen kịt khiến tôi có chút sợ hãi, xen lẫn chút nôn nao mong muốn được sớm về nhà.
Và “nhà” đêm nay ở Đồng Hới thết đãi tôi bằng một tô bún bò vị Quảng Bình rất lạ, hai đĩa bánh khoái và một đĩa thịt nướng sả no căng cả bụng.
———-
[Ba]
“Tài trẻ” đã vượt qua được qua đèo Hải Vân ngoạn mục. Là phong cảnh ngoạn mục. Khi trở về nhà đã có thể vỗ ngực xưng danh “tài già”. “Thiên Hạ Đệ Nhất Hùng Quan” hoàn toàn xứng đáng. Dự định ngắm cảnh 15’ nay bỗng kéo dài thành 1hr. Cuối cùng cũng đã biết cách xử lý X-mode, và đổ đèo với chế độ “manual”. Chạy xe trong thị thành làm cho người ta trở nên “tự động hoá” thật.


Lái một đường đèo nguy hiểm bậc nhất là thế, cũng không căng thẳng bằng băng qua đường mòn…mỏi Hồ Chí Minh lịch sử. 2hr trễ nải đã phải trả giá bằng ruột gan sục sôi chạy trong mê lộ không đèn, không camera giám sát, rừng rậm bao quanh, mặt trời đã lặn. Những phương tiện thô sơ thoắt ẩn thoắt hiện trong màn đêm, những chiếc xe đi ngược làn đường vô ý thức bật đèn pha sáng trưng hoặc cả hai điều đó cộng gộp lại, tay liên tục chỉnh pha-cos như một “tài già”. Hoá ra, Hải Vân đã làm cho người ta trưởng thành nhanh đến thế. Nỗi sợ bao trùm cả xe, và nhiệm vụ bảo vệ gia đình là trách nhiệm của người Chồng.

Và việc vượt đèo Hải Vân, đạp gas điên loạn lúc tối trời qua quốc lộ 15A, hay kể cả kinh tế suy thoái chắc chắn không thể căng thẳng bằng việc Mẹ Con nhà ấy cãi nhau.
Và việc lại nhìn thấy Mẹ Con nhà ấy lại dỗ dành nhau, ôm nhau thật chặt, vượt qua những cảm xúc tiêu cực hay tích cực trên một chặng đường dài như một gia đình, cũng đẹp đẽ như cảm giác lái xe băng qua cao tốc Cam Lộ – La Sơn vậy.
Gia đình thì không thể giận nhau, chỉ có thể trưởng thành cùng nhau.

